CẢM NHẬN MEN PHỤC SINH

“Men Phục Sinh đến đưa chúng ta xích
lại gần nhau.
Men Phục Sinh đến gợi trong ta biết
bao kỉ niệm.
Men Phục Sinh đến ôi chứa chan biết bao tình
người, ơn Chúa thương xuống trên mọi người, trên Giáo
Phận Thanh Hóa thân yêu.
Thắp sáng,
sáng mãi mùa men Phục Sinh.
Thắp
sáng, sáng mãi mùa men hi vọng.
Thắp sáng, sáng
mãi mùa men yêu thương”.
( Trích bài ca men Phục Sinh )
Bài hát tuy ngắn gọn nhưng đã để lại trong tôi
niềm cảm xúc dâng trào!. Mùa men không chỉ đào tạo cho Giáo Lý Viên về kiến thức,
nhưng còn là mối tình thân mật giữa con người với con người, giữa các Giáo xứ, Giáo
hạt với nhau. Để tạo nên một Giáo Phận hiệp nhất, cùng chung một con tim, một
nhịp đập với Đức Cha Giáo Phận. Men Phục Sinh là cánh tay nối dài của Đức Cha Giáo
Phận, để đem Tin Mừng đến cho mọi người. Qua các em Giáo Lý Viên, Lời Chúa luôn
là ngọn đèn cháy sáng giữa đời, trong mọi môi trường các em đang học tập và làm
việc.

Hình
ảnh lên đường của các “ Chiến sĩ men Phục
Sinh ” thật vui tươi, hình ảnh ấy được thể hiện trên khuôn mặt của mọi
người tràn đầy niềm vui, niềm phấn khởi. Niềm vui ấy được hòa lẫn dưới ánh nắng
của mùa hè, xôn xao trong tiếng ve. Dưới cái nắng oi bức, tôi cảm nhận có một
chiếc ô lớn đang che cho chúng tôi, đó là cái ô của Chúa Thánh Thần thúc giục
chúng tôi hãy lên đường đến các địa điểm trong Giáo Phận. Trước khi lên đường,
Đức Cha giáo Phận ban phép lành cho chúng tôi, nhắc nhở chúng tôi “ hãy đem
Phép Lành, hãy đem con tim, hãy đem cả con người Mục Tử của Tôi đến với tất cả
mọi người trong Giáo Phận đang tập hợp trong các Giáo Hạt”. Chúng tôi bắt đầu
lên đường, những tiếng nổ máy bắt đầu gầm thét phá tan một vùng trời oi bức của
mùa hè, làm cho những chú chim, chú ve từ khắp các ngọn cây bay ra tứ phía. Một
khung cảnh hòa trộn tạo nên một cảnh vật thiên nhiên đầy màu sắc, như chắp thêm
đôi cánh cho chúng tôi bay xa hơn, vươn xa hơn.
Rời Tòa Giám Mục chúng tôi tiến hành đến địa
điểm đã được phân công là giáo hạt “ Nga
Sơn”. Một Giáo hạt cách Tòa Giám Mục chừng 70 cây số. Đây là một Giáo hạt có
truyền thống đạo đức từ xưa, tình thương, lòng mến thì dạt dào vô biên. Điểm
dừng chân của chúng tôi là Giáo xứ Tam Tổng , là Giáo xứ chủ của Giáo hạt.
Nói đến Giáo xứ Tam Tổng có nhiều người thắc
mắc tại sao lại là Tam Tổng . Theo
cách hiểu của tôi, Tam có nghĩa là 3 như một Giêrusalem mới được xây trên 12 chi tộc con cái Itraen. Phía Đông, Phía Tây, Phía Nam , Phía Bắc
đều có 3 cửa. Tôi có cảm giác được sống trong thành của Gierusalem mới “ Một tường
thành được xây trên mười hai nền móng, trên đó có tên mười hai Tông Đồ của con
chiên” ( Kh 21,14 ).
Dưới
cái nắng oi ả của mùa hè, các anh chị Giáo
Lý Viên đến từ khắp nơi trong Giáo Hạt đang tìm những bóng cây để đứng cho bớt
đi phần nào những giọt mồ hôi đang chảy trên khuôn mặt đầy niềm vui, niềm hy
vọng. Tuy cái nắng có gắt gao nhưng niềm vui tràn gập đã đánh tan đi bầu không
khí nóng bức của mùa hè, để tìm lại được những người bạn sau một thời kì xa
nhau, họ trao cho nhau những nụ cười, những cái bắt tay, có những người họ gặp
lại nhau mà không sao giữ được cảm xúc, cái nắng chói chang không thể ngăn cản
những trái tim tìm đến với nhau để trao cho nhau những nét đẹp của cuộc đời
trong Giêsu. Tiếng cười nói xôn xao, mọi người cùng nhau tay bắt mặt mừng, đâu
đâu cũng thấy những tiếng cười, những lời thăm hỏi, những câu chúc ý nghĩa…
Dường như khoảng cách rộng của miền quê Thanh Hóa đã nối lại chỉ trong một diện
tích nhỏ. Mọi người đều là anh em, đều là con cái trong đại gia đình Giáo phận
Thanh Hóa thân yêu. Tôi nhận ra được tình mến, tình thương yêu, tình cảm chân
thật, để qua đó họ cùng nhau xây dựng một Giáo xứ, Giáo hạt, Giáo Phận hợp nhất
với nhau, để đem Tin Mừng của Chúa đến mọi nơi, mọi hoàn cảnh, để họ tiếp cận
được hình ảnh của Chúa ngay ở trần gian này.
Ngoài những giờ các em say mê học trên lớp,
các em còn say mê chơi những trò chơi do ban Giảng Huấn đưa ra, nhằm để tạo cho các em có bầu khí “ Học mà chơi, chơi mà học ”. Đây cũng là
cơ hội cho các em khám phá ra chính bản thân của mình, giúp các em sống trưởng
thành hơn và làm chủ được chính bản thân của mình, để qua đó, khi các em về lại
Giáo Xứ giúp lại cho các em nhỏ, theo đúng tinh thần của Chúa Giesu “ không ai cho người khác cái mình không có ”,
nên mình phải có trước thì mới cho được, các em ở nhà đang chờ những gì mà các
anh chị mình thâu lượm được trong mùa men Phục Sinh này để truyền lai cho các
em. Chúng tôi cùng nhau chia sẻ với nhau trong các giờ Thiêng Liêng và trong
các bữa cơm thắm tình huynh đệ.
Qua “ Chiến
dịch men Phục Sinh ” ta cảm nhận được sự quan tâm, lo lắng của Đức Cha giáo
Phận dành cho cho giới trẻ ngày hôm nay, Ngài không ngừng nhắc lại câu “ giới trẻ hôm nay thế giới ngày mai ”. Để
có được một thế giới tươi sáng hay nói
một cách khác để Giáo Hội, Giáo Phận, Giáo Xứ phát triển lớn mạnh thì trước
tiên phải quan tâm đặc biệt đến thế hệ trẻ, như bài Tin Mừng “ xây nhà trên đá thì dù mưa xa bão táp cũng
không thể sụp đổ ” ( ). Cho nên
trước tiên Đức Cha Giáo Phận đã xây nhà cho các em bằng một Giáo lý căn bản,
một Giáo lý được xây dựng trên nền tảng Đức Kito, một nền đạo đức vững chắc,
một nhân bản dựa trên giới răn của Chúa là “ Mến Chúa Yêu Người ”.
Cuối cùng tôi xin mượn những lời của Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI trong đại hội
Giới trẻ lần thứ 26 tại Madrid đã
kêu gọi những người trẻ rằng “ Chúng
ta không thể gặp gỡ Chúa Kitô mà không giúp người khác nhận biết Người. Các bạn
đừng giữ Chúa Kitô lại cho bản thân mình. Hãy thông truyền cho người khác niềm
vui của đức tin các bạn đang có. Thế giới cần các bạn làm chứng cho đức tin của
mình. Chắc chắn thế giới cần Thiên Chúa. Tôi nghĩ rằng sự hiện diện của bạn ở
đây, những người trẻ tuổi từ năm châu lục, là một bằng chứng tuyệt vời về khả
năng phát triển phong phú lệnh truyền của Chúa đối với Giáo Hội: Hãy đi khắp
thế gian, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo (Mc 16, 15) ”.
Men không phải một sớm một chiều là đã thành, nhưng phải trải qua thời gian ấp
ủ, chăm sóc, nâng đỡ. Một khi men đó dậy lên thì hương vị sẽ lan tỏa ra mọi nhà
và trên khắp cả thế giới. Nên men từ Giáo Phận Thanh Hóa đã dần dà lan tỏa ra
khắp nơi, trong cũng như ngoài Giáo Phận. Nó như một câu hát cứ mãi ngân vang
trên môi những trái tim đi xây cuộc đời, Thắp sáng, sáng mãi mùa men Phục
Sinh………
Anton
Nguyễn Công Chính
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét